San Pietro Di Sorres


Lịch sử Đan Viện
Nhà Thờ Chính Tòa SORRES được xây dựng cùng thời với một số Tòa giám mục khác tại vùng Sardegna vào thế kỷ XII-XIII, như một sự khẳng định về bản sắc La-tinh được tìm thấy lại trên hòn đảo và mối quan hệ trực tiếp với tòa thánh Roma. Chính vì lý do đó, nhà thờ mang tên THÁNH PHÊ-RÔ (SAN PIETRO).

Ngọn đồi nơi nhà thờ đứng biệt lập (cao 750m) rất có thể đã được chọn vì tầm quan trọng chiến lược từ nhiều thế kỷ trước đó: bên cạnh nền móng phức hợp của tháp Nuraghe vẫn còn được bảo tồn trên đỉnh đồi, người ta còn tìm thấy các di vật cho thấy sự hiện diện quân sự của các thế lực từng chinh phục hòn đảo như: người Punic, người La Mã và người Byzantine.

Chính quy mô rộng lớn của các tàn tích tại Tòa giám mục cho phép giả định rằng San Pietro di Sorres từng được xây dựng theo mô hình NHÀ THỜ CHÍNH TÒA – PHÁO ĐÀI.

Quá trình xây dựng diễn ra qua hai giai đoạn, từ năm 1170 đến năm 1200. Một trong những nghệ nhân (có lẽ là người khởi công) đã để lại chữ ký của mình ở bậc thang dưới cửa phía Tây: MARIANE MAISTRO. Khi Giáo hoàng Giulio II chính thức sáp nhập giáo phận Sorrense vào giáo phận Sassari vào năm 1503, các vị giám mục từ lâu đã không còn cư trú thường xuyên tại đây.

Bị bỏ mặc, nhà thờ lớn trở thành kho chứa cỏ khô và nơi trú ngụ cho gia súc; tòa giám mục bị phá hủy hoàn toàn, những viên đá của nó được mang đi để làm đẹp cho những ngôi nhà ở các ngôi làng lân cận.

Vào năm 1950, khu di tích Sorres được giao cho các Đan sĩ dòng Biển Đức từ Parma để thiết lập đời sống tu trì. Sau khi nhà thờ được trùng tu và tu viện hiện nay được xây dựng (theo thiết kế của đan sĩ – kỹ sư P. Agostino Lanzani), đời sống Đan tu của dòng Biển Đức đã bắt đầu tại Borutta vào tối ngày 7 tháng 9 năm 1955.

Đời sống Đan Tu
Truyền thống đã tóm gọn những yếu tố thiết yếu trong đời sống của những người con Thánh Biển Đức vùng Norcia (480-547) qua ba từ ngắn gọn: PAX, ORA et LABORA (Bình an, Cầu nguyện và Lao động).

  • PAX (Bình an): Là phương châm của chúng tôi và là thành quả của đời sống khổ hạnh đan tu, được thực hiện với sự cam kết của cả cá nhân và cộng đoàn.
  • ORA et LABORA (Cầu nguyện và Lao động): Là những phương tiện (trong Tu luật gọi là “các công cụ”) để đạt được sự hòa giải với Thiên Chúa – Đấng mà đan sĩ công nhận quyền tối thượng trong mọi việc (ORA), và bình an với anh em – những người mà đan sĩ hướng đến với thái độ phục vụ (LABORA).

CẦU NGUYỆN là trục cột chính trong ngày của đan sĩ: sáu hoặc bảy lần mỗi ngày, cộng đoàn tụ họp để hát ca tụng những điều kỳ diệu của Chúa, ý thức rằng họ đang thực hiện “phụng vụ thánh” thay cho mọi tạo vật.

LAO ĐỘNG rất đa dạng tùy theo năng lực của mỗi người và nhu cầu của cộng đoàn: phục chế sách, làm vườn, bảo trì khu di tích và mọi công việc khác cần thiết cho một Đan viện. Tại đây, bên cạnh truyền thống đan tu về LÒNG HIẾU KHÁCH, đan viện còn cam kết đón tiếp và hỗ trợ các nhóm hoặc cá nhân đến dành một hay nhiều ngày để tĩnh tâm hoặc thực hiện các cuộc linh thao.